Hotline
0938 696 012

Giả dụ tiền đích thực là chỉ tiêu lớn nhất bạn thèm khát, tại sao bạn vẫn chưa thấy êm ấm?

00:00

(1) Tiền để khiến cho gì?

Có một câu chuyện về hai người con trai làm nghề tấn công cá ở một làng chài bên bờ biển, một người "chịu khó" khiến cho quật quật cả ngày lẫn đêm và một người "lười biếng", chỉ khiến toàn vẹn rồi dành thời điểm còn lại thư giãn và chơi đùa bên phi tần con. Chuyện có phổ thông version khác nhau nhưng tôi xin được kể lại theo bí quyết của mình.

Nếu tiền thực sự là mục tiêu lớn nhất bạn khát khao, tại sao bạn vẫn chưa thấy hạnh phúc? - Ảnh 1.

Một ngày nọ, thấy anh "lười biếng" đang nằm trên bãi biển phơi nắng, anh "cần mẫn" chỉ trích:

- Tạo sao anh không lo đi đánh cá?

- Tôi kiếm đủ số cá cho hôm nay rồi. Tôi muốn dành thời gian còn lại để nghỉ dưỡng thư giãn. Còn anh bận bịu cả ngày cả đêm tiến công cá như vậy để làm cho gì?

- Tôi muốn tấn công được phổ quát cá, bán lấy tiền để để dành tậu thuyền.

- Mua thuyền để làm cho gì?

- Tôi sẽ tiến công được phổ quát cá hơn, kiếm được phổ quát tiền để tậu chiếc thuyền lớn hơn nữa.

- Có thuyền lớn hơn nữa để khiến gì?

- Tôi sẽ tậu thuyền lớn hơn nữa! Khi có nhiều tiền rồi tôi sẽ nghỉ ngơi không đi tiến công bắt cá nữa, mỗi ngày nằm dài trên bãi biển phơi nắng, nghỉ dưỡng, nghe tiếng sóng biển. Anh "chuyên cần" vừa nghĩ về tương lai tươi sáng vừa tự túc tư vấn. 

Lúc này anh "làm biếng" mới nói: "Anh xem, tôi hiện nay mỗi ngày ko phải vẫn nằm phơi nắng và nghe tiếng sóng biển đó sao?!"

Trong câu chuyện trên, rõ ràng cả hai người ngư dân đều đeo đuổi một giá trị trong cuộc sống là "hưởng thụ cuộc sống". "Anh làm biếng" vẫn đang hạnh phúc với cuộc sống mỗi ngày vì giá trị bản thân mình đeo đuổi đã được đáp ứng. 

Dường như đó "anh cần cù" cảm thấy vui vẻ lâng lâng khi tưởng tượng đến cảnh mình "thu giãn cuộc sống", dù việc đó chưa xảy ra. Anh đang chấp thuận hi sinh thời gian hiện nay và hi vọng cái ngày tươi sáng kia sẽ tới, bất chấp thực tế rằng không cần có phổ thông cá, phổ biến tiền mới làm được vấn đề ấy.

Nếu tiền thực sự là mục tiêu lớn nhất bạn khát khao, tại sao bạn vẫn chưa thấy hạnh phúc? - Ảnh 2.

Trên đây là một ví dụ điển hình về sự ngộ nhận đối với tiền bạc. Ví như ngay từ đầu, thay vì dồn vào một chỗ vào tiền, anh "cần mẫn" dồn vào một chỗ vào thứ bản thân thật sự ước muốn trong thế cuộc thì những hành động mỗi ngày của anh ta đã khác đi. Rất tiếc, chuyện này nhường như xảy ra rất chung trong phường hội văn minh bây giờ.

(2) Hài lòng và ham muốn

ví dụ, phụ huynh nào cũng hy vọng con cái có cuộc sống vui vẻ và đạt được mục tiêu. Rộng rãi người nghĩ là để có được yếu tố đó, con cái họ phải được ăn ngon mặc đẹp và học ở trường tốt nhất. Và vì khát khao đó nên họ hi sinh cả đời, khiến cho lụng đầu tắt mặt tối để kiếm tiền lo cho con. Tôi gọi đây là dạng "bằng lòng ít, ham muốn đa dạng" đối với những gì bản thân cho con.

Hệ quả của bí quyết sống này là người ta sẽ luôn thấy gánh nặng làm cho cha mẹ đè lên vai mình, thậm chí thấy có lỗi vì không lo được cho con trẻ trong nhà bằng bạn bằng bè. Và vì họ phải gồng mình kiếm tiền đáp ứng cho các thèm muốn của mình, nên luôn trong trạng thái bít tất tay, trong khi thời điểm cho con cái cũng không còn.

Nếu tiền thực sự là mục tiêu lớn nhất bạn khát khao, tại sao bạn vẫn chưa thấy hạnh phúc? - Ảnh 3.

Bạn có nhận ra một yếu tố, đội ngũ phụ huynh kể trên cũng giống anh tiến công cá chuyên cần đi chệch tiêu chí lúc đầu, trong trường thích hợp này là "để con trẻ trong nhà có cuộc sống vui vẻ và đạt được mục tiêu"? Khiến sao chúng êm ấm thành giải quyết được khi mỗi ngày phụ vương mẹ dành cho chúng một hai tiếng qua quýt đại khái, tiện lợi cáu bẳn, xoành xoạch cảu rảu? Khiến cho sao chúng vui vẻ được khi thấy ba mẹ đang không hạnh phúc?

Làm cho sao chúng thành đạt khi được ngậm thìa quà thìa bạc trong khoảng nhỏ nhắn, cuộc đời đã được trải nhung trải lụa, để chỉ cần một va vấp nhỏ tuổi trong cuộc thế cũng có thể bị tiến công gục?

Trái lại với kiểu phụ huynh trên là kiểu phụ huynh "bằng lòng phổ thông, ham muốn ít". Tôi nghĩ giữ được điều này thì không còn gì tuyệt vời hơn, bởi người ta sẽ luôn cảm thấy vui vẻ vì nhân thức như thế nào là đủ. Đây chẳng phải là vấn đề mà Phật giáo vẫn hướng nhân loại ta đến đấy sao! 

Tôi chưa đến được cảnh giới ấy, nhưng cũng không có yêu cầu đến cảnh giới ấy, bởi tôi đang ở một cảnh giới khác sôi động và đặc sắc sắc màu hơn. chậm triển khai là "vừa bằng lòng, vừa ham muốn" đối với những gì bản thân cho con.

Hồi mới về nước, đồng đội hay hỏi sao không sống luôn ở Đức cho con trẻ trong nhà có môi trường tốt để sống. Tôi nói vì tôi thích sống ở vn. Và thể nào họ cũng sẽ nói "Biết là vậy, nhưng hi sinh đời bố củng cố đời con chứ!". Tôi chỉ có thể nói rằng:

- Tôi có thể hi sinh mạng sống của tôi cho con, nhưng không thể hi sinh cuộc sống của tôi cho nó. Nghĩa là, tôi có thể chết vì con, nhưng tôi chẳng thể sống vì nó. Tôi có cuộc sống của tôi, nó có cuộc sống của nó!

Thấy bà xã chồng tôi suốt ngày đi ngao du và ăn các món ngon, cha mẹ chồng tôi cũng luôn khuyên nhủ hai đứa phung phí dè xẻn dành dụm tiền lo cho con trẻ trong nhà, như bà đã khiến với các con bản thân mình. Nhưng tôi thấy đó là một cái vòng giết người. 

Cả đời ông bà cố hi sinh mong cho thân phụ mẹ chồng tôi được vui mừng, sau đó phụ thân mẹ chồng tôi chưa vui vẻ được chốc lát nào thì lại tiếp diễn hi sinh cho chồng tôi được vui mắt. Giờ nếu như chồng tôi tiếp diễn hi sinh cuộc đời bản thân mình, liệu sau này chúng tôi sẽ nói với con tôi như thế nào? Có phải là "Con thôi thưởng thức cuộc sống của chính mình đi, hãy sống vì con vì cái", và lại thêm một thằng hết sung sướng. Tôi muốn là người cắt đứt cái vòng quanh quẩn ấy.

Có thể đến đây, bạn nào đó sẽ nghĩ tôi là bà mẹ ích kỉ, chỉ lo cho bản thân chính mình. Tôi kệ. Vì tôi đang thấy rất bằng lòng với những gì mình cho con cái. Về ý thức, chúng tôi luôn có thừa mứa thời gian vui mắt bên con và không xong học hỏi để biến thành những ông bố và bà mẹ tốt. Còn về vật chất, tôi ưng ý vì chúng tôi lo đủ ăn đủ mặc cho con, gửi con học một trường dù chưa phải là tốt nhất nhưng vẫn tốt hơn tất cả trường khác. 

Chúng tôi tin yêu con chính mình chắc chắn đang vui vẻ và rồi sẽ thành công, bất chấp chuyện nó có được chuyển lên trường mới tốt hơn hay không. Chỉ bấy nhiêu đó, tôi nghĩ con tôi cần phải biết ơn cha mẹ chúng và không có quyền đòi hỏi rộng rãi hơn. Bạn dạng thân tôi cũng sẽ không yên cầu ở bản thân đa dạng hơn để đỡ cảm thấy áp lực.

Nhưng tôi có thèm muốn có đa dạng hơn tương tự không? Có! Rất hồ hết là đằng khác! Tôi mơ một ngày con tôi sống trong một căn vi la có sân vườn phổ biến, có phòng riêng đẹp như phòng Hoàng tử nhỏ dại, học trường sang chảnh kiểu bỏ ra cho con cháu hoàng thất. Những ước mong ấy không hão huyền, vì đó là yếu tố tôi đã đặt vào trong tiêu chí của bản thân.

Có yếu tố, tôi đang tiến tới tiêu chí ấy với một tâm trạng rất hân hoan và êm ấm. Bởi bất kể có đến được đó hay không, thì điểm đứng của tôi hiện nay hiện thời đã quá tuyệt vời và những gì tôi cho nó đã quá đủ.

Và vì tôi vẫn bám chắc lấy tiêu chí hoành tráng hơn của bản thân mình, đó là "giúp con có cuộc sống vui vẻ và thành đạt".

Sống ở cảnh giới "vừa ưng ý, vừa ham muốn" này, được cái rất hồn nhiên!

(3) Tập trung vào ước muốn chứ không hề tiền

Đồng ý rằng "tiền rất cần thiết", có yếu tố tôi tin hiếm bạn nào dấn thân kiếm tiền vì tiền quan trọng. Nói bí quyết khác, hiếm có một ai thực thụ kiếm tiền vì "mê tiền", xem tiền là trị giá cần theo đuổi trong cuộc sống. Tiền kiếm được đem về làm cho cảnh, vẫn ăn mì gói uống nước lã, hạnh phúc ôm ấp tiền sống qua ngày. Rõ ràng tiền cần thiết bởi vì tiền giúp chính mình giải quyết được những điều quan trọng trong thế cuộc.

Phía sau động cơ kiếm tiền luôn là những trị giá mà chúng ta khao khát hướng tới. Khát khao phải là thứ mà khi nghĩ đến, chúng ta cảm thấy vui vẻ, háo hức tới vỡ lẽ òa. Như có người thèm khát tự do, có người khát khao an toàn, có người khao khát được thừa nhận, có người khao khát chiều chuộng, và cũng có người thèm khát được "phụng sự con cái" như ở phần trước.

Về lý thuyết, tiền là công cụ để người ta thi hành những vấn đề cao niên trong cuộc sống. Nhưng trên thực tiễn, có hầu hết người do bộn bề cuộc sống mà quên mất điều này. Họ hùng hục chạy theo đồng tiền để mong có một thế cuộc tốt đẹp hơn, nhưng rút cuộc cả đời vẫn là một cuộc đuổi bắt, bắt được rồi lại muốn bắt đa dạng hơn. 

Sau cuối dù thu nhập có tăng cao bao lăm thì cuộc sống cũng không tốt đẹp lên, tinh thần cũng không vui vẻ hơn. Tầm thường quy cũng vì họ không để ý nhân tố bản thân thật sự thèm khát là gì (mục tiêu) và hành động kiếm tiền ở giây phút hiện tại có ý nghĩa gì trong việc đưa họ tới gần hơn với chỉ tiêu ấy.

Một phút thôi nghĩ về tiền, nghĩ về một giá trị đẩy đà nhất mà bạn khát khao. Mỗi giây mỗi phút bạn đang sống, trị giá ấy có đang được đáp ứng?

Nếu như có, tại sao chính mình vẫn chưa thấy hạnh phúc? Nếu như không, vì sao không? Chính mình có thể khiến gì để đáp ứng được trị giá ấy.

Nếu tiền thực sự là mục tiêu lớn nhất bạn khát khao, tại sao bạn vẫn chưa thấy hạnh phúc? - Ảnh 4.

Khi tiêu chí cuộc đời rõ ràng, bạn sẽ ăn nhằm được vai trò của đồng tiền trong đó. Lúc này thật sự đồng bạc sẽ trở thành một công cụ, chứ không còn là mục đích nữa. ngừng thi côngĐây cũng chỉ là "một trongnhững dụng cụ" chứ không phải là rất nhiều. 

Bạn sẽ tù mù thấy được việc kiếm tiền là một niềm vui, vì nó đang giúp chúng ta tiến tới gần chỉ tiêu, chứ chẳng phải là một bổn phận mệt mỏi vì cuộc sống vốn phải khắc nghiệt tương tự.

* Trích trong khoảng cuốn sách Người Tối Giản, tác giả Phạm Quỳnh Giang

Hà Lê

Theo Nhịp sống kinh tế


Xem nhiều hơn: bds

Bình luận

ĐĂNG KÝ TƯ VẤN DỰ ÁN
Đăng ký
ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC
chung cu lux riverview chung cu opal boulevard chung cu lux star chung cu opal city