Hotline
0938 696 012

Chính phủ nên quản kinh tế chia sẻ như thế nào?

15:00

Hồi tháng năm năm nay, Viện Nghiên cứu Quản lý Kinh tế Trung ương (CIEM) đã công ty Hội thảo tham mưu dự thảo Đề án mô hình kinh tế chia (KTCS) sẻ để lấy quan điểm hoàn thành trước khi trình Chính phủ. Thây mặt các bộ, ngành nghề, hiệp hội được thông báo là cũng đã có những góp ý để hoàn thành dự thảo đề án này.

Đáng để ý là dự thảo đề án được dự kiến báo cáo Chính phủ trong bốn tuần 6 (rồi sau đó tháng 8) năm nay, nhưng cho tới nay vẫn chưa thấy có thêm thông tin gì mới.

Có thể đoán nhận sự sợ hãi, vướng bận bịu của đề án này do tính chất khá mới mẻ của mô hình KTCS ở Việt Nam. Ở rộng rãi nước, ngay cả những nước sản xuất, nơi sản xuất hiện các mô hình KTCS hoạt động đã phổ biến năm nay Chính phủ cũng vẫn còn chưa sắm ra một phương hướng xử sự về chính sách đồng bộ và nhất quán với mọi dạng thức của KTCS.

KTCS, theo cách nắm bắt chính thống, là một thuật ngữ biểu đạt việc cho thuê các tài sản riêng cho những người khác thông qua kết nối trên mạng (trực tuyến). Việc cho thuê các tài sản riêng theo kiểu ngang hàng (peer-to-peer, hay P2P) không hề là chuyện gì mới mẻ nhưng đã phát triển lập cập nhờ tiến bộ công nghệ, được thông thường bởi Internet và các vũ trang lanh lợi, biến thành một nền kĩ nghệ. Sự phát hành KTCS trở nên chẳng thể đảo ngược, và song hành bởi cả hy vọng lẫn khiếp sợ, cả lợi ích lẫn không may.

Hy vọng và lợi ích

KTCS khiến cho tăng phúc lợi của những bên tham gia nhờ phát hành các thương lượng mới dựa trên việc dùng hiệu quả các của cải chưa được khai thác hết công suất. Các đàm phán mới này có chi phí giao dịch hạn chế nhờ vận dụng kĩ nghệ thông tin. Người tiêu dùng thừa hưởng lợi nhờ giá rẻ, phổ thông chọn hơn và luôn thể ích hơn, trong khi người cung ứng của cải cho thuê thì có thêm thu nhập nhờ chi tiêu rào cản thâm nhập thị trường thấp hơn.

KTCS cũng có công dụng phân chia lại doanh thu trong phố hội bằng bí quyết giúp cho người/mái nhà có thu nhập thấp có thêm thời cơ để nhập cuộc với nhân cách nhà cung ứng. Còn các platform (platform đàm phán) thì được lợi lợi từ việc thu phí môi giới để người tiêu xài và nhà cung cấp chạm mặt nhau.

Với các công ty, họ có thể hưởng lợi phê duyệt hiệu ứng dò hỏi hoạt động mua bán và khuyến mãi. Trong quá trình khởi đầu, doanh nghiệp tham gia KTCS có thời cơ bán ra các hàng hóa và ý tưởng kinh doanh mới với chi phí thấp. Điều này khác lạ có ý nghĩa với công ty trong những ngành như chia sớt nhân công, tạm trú, và gọi vốn đồng đội.

Ngoài lợi ích kinh tế, KTCS còn được kỳ vọng cắt giảm chi phí môi trường. Chả hạn, các dịch vụ san sớt ô tô sẽ làm giảm ô nhiễm không gian nhờ dùng hiệu quả hơn số xe hiện có (ưng chuẩn ghép chuyến đi…). Về căn bản, KTCS trong mọi ngành nghề đều giúp kiểm soát an ninh môi trường nhờ tiết kiệm các nguồn lực hữu hạn do nâng cao năng lực khai thác các của nả hiện hữu.

Ảnh hưởng tiêu cực và không may

Một trong những trắc trở nổi cộm của KTCS là nó xung chợt với các cấp buôn bán hiện tại. Do các đàm phán của KTCS thay thế vài giao dịch hiện hữu trong các phục vụ tương đương nên KTCS sẽ chèn ép các doanh nghiệp liên đới. Điều này được biểu hiện rõ nhất trong lĩnh vực taxi và lưu trú, bị khó khăn mạnh bởi phục vụ chia sớt ô tô và phòng.

Đương nhiên, sự mất mát phân khúc của những công ty truyền thống không chỉ tại bởi KTCS. Mọi phát kiến mới đều tác động bị động đến những ngành nghề truyền thống. Nhân tố đáng nói ở đây là ảnh hưởng thụ động này sẽ là không thỏa đáng giả dụ các quy chế hiện hành không được áp dụng một phương pháp bình đẳng với các thực thể tham gia KTCS như được vận dụng với các tổ chức truyền thống.

Ví dụ, nhiều chủ nhà nhập cuộc platform chia sớt phòng không chứng nhận buôn bán nên không bị chế tài bởi các pháp luật về thuế và bình yên đang được áp dụng cho các tổ chức buôn bán truyền thống trong ngành tạm trú.

Do đó, có không ít người nghĩ rằng KTCS chẳng phải là một phát minh khác biệt. Đây chẳng qua chỉ là một chế độ để lách luật, khai thác những lỗ hổng trong luật pháp hiện hành nên thậm chí có thể còn làm suy giảm khối lượng trao đổi toàn thể, dẫn đến làm cho giảm phúc lợi thị trấn hội. Do đó, Chính phủ cần bảo đảm đối xử đồng đẳng khi thiết lập các chế độ điều hành KTCS.

Dường như, do đa số giao dịch của KTCS là các giao dịch không giáp mặt cho những dịch vụ không được tiêu chuẩn hóa, diễn ra giữa những cá nhân bất định nên có vài rủi ro. Nhìn thông thường, do thông tin bất đối xứng nên người tiêu xài khó mà nhân thức trước được chất lượng phục vụ cung ứng cho mình khi mà nhà cung cấp phục vụ thì không dễ dàng mà biết và theo dõi người tiêu xài.

Yếu tố này dẫn đến rủi ro đạo đức và, trong một số lĩnh vực, gây ra sự phá hoại tài sản, hoạt động tù nhân (ăn trộm, xâm hại dục tình…), tai nạn liên lạc…

Thêm nữa, khi có vụ việc gì đó xảy ra thì khắc phục không dễ ợt chút nào bởi nền tảng thể chế nhạo hiện nay không đưa ra được các biện pháp cụ thể như bảo hiểm và bảo vệ của luật pháp. Chữ tín của các platform cũng là điều khi chúng nhập vai trò quan trọng trong việc chuyển tiền thanh toán và trao đổi tin tức.

Hướng đi chính sách

Như trên đã cho thấy KTCS sẽ mang lại ích lợi cục bộ ví như các rủi ro được khắc nhạo báng hữu hiệu. Do vậy, Chính phủ phải tạo lập nền móng thể chế giễu phù hợp cho nhiệm vụ này.

Chi tiết, tuy nhà cung cấp của KTCS là các cá nhân không chuyên và chỉ cung ứng dịch vụ trợ thì thời nhưng quy định hiện hành vẫn có khuynh hướng coi họ là những nhà cung ứng nhiều năm kinh nghiệm. Do đó, ví như buộc các nhà cung cấp không chuyên này ứng dụng quy dè bỉu hiện hành vốn được áp dụng cho các tổ chức truyền thống thì sẽ gây khó cho họ, buộc họ đứng ngoài thị trường, khiến tàn phá KTCS, giảm phúc lợi xã hội.

Nhưng để giảm thiểu rủi ro các nhà cung cấp trong KTCS cạnh tranh phân khúc với công ty truyền thống thì Chính phủ cần bảo đảm để nhà cung cấp truyền thống và KTCS khó khăn một bí quyết đồng đẳng.

Cân nhắc cả nhì nhân tố khó khăn đồng đẳng và đặc tính của KTCS, Chính phủ cần đặt ra các giới hạn định lượng. Theo đó, nhà cung ứng KTCS nào vượt quá định lượng này thì cần được coi là "nhiều năm kinh nghiệm, nhiều lần" và phải chịu giễu cợt tài bởi qui định hiện hành hiện đang được vận dụng cho các tổ chức truyền thống.

Những nhà cung ứng KTCS còn lại thì sẽ được áp dụng các quy dè bỉu nới lỏng hơn. Các nhà cung ứng KTCS ví như muốn được áp dụng các quy dè bỉu lỏng hơn cần phải giảm khối lượng trao đổi, và ngược lại.

Với nguyên lý này, ta có thể hiểu vì sao ở nhiều thị trấn trên nhân loại, trong lĩnh vực như san sẻ phòng, lại có việc hạn chế giễu về số ngày tối đa mà khách đặt phòng có thể thuê phòng trên Airbnb.

Nhờ vậy, chủ nhà cho thuê dưới định lượng sẽ được miễn thuế doanh thu tấn công trên thu nhập cho thuê, được lợi quy nhạo báng nới lỏng về hoàn thành thủ tục… so với những tổ chức cho thuê bất động sản bình thường.

Dĩ nhiên là quy nhạo báng dựa trên hạn mức định lượng có những gian khổ cố định. Chi tiết, nhà quản lý cần biết thông tin về lượng trao đổi của nhà cung cấp phục vụ KTCS. Dĩ nhiên, nhà cung cấp dịch vụ thường có xu hướng báo cáo thấp đi lượng trao đổi, còn nhà quản lý thì khó mà biết được công bố nào là gian dối.

Để đối phó hiện trạng này thì một vài đô thị đã phải, ví dụ trong ngành cho thuê BĐS, cho người giả làm người thuê các BĐS của những nhà cung ứng có ngờ vực và tiến hành các cuộc rà soát bỗng nhiên xuất.

Cho nên, để ứng dụng chiến thắng quy dè bỉu dựa trên định lượng thì Chính phủ phải dồn vào một chỗ điều hành các platform vì các platform này nắm mọi thông tin về các thương lượng chia sớt và có ít động cơ lên tiếng thấp đi lượng giao dịch. Chính phủ có thể yêu cầu các platform định kỳ nộp lên tiếng về khối lượng trao đổi thay cho nhà cung ứng phục vụ.

Chính phủ cũng có thể yêu cầu các platform phát triển các dịch vụ trực tuyến để nhà cung cấp phục vụ chứng nhận trước khi kiến lập đàm phán chia sẻ hoặc những dịch vụ đóng thuế tiêu thụ và thuế thu nhập cho mỗi giao dịch chiến thắng. Những việc này sẽ giúp cắt giảm chi tiêu hành chính và nâng cao hiệu lực điều hành nhà nước với KTCS.

Tiếp đó, rủi ro trong thương lượng KTCS sẽ được giảm đi nhờ cơ chế thị trường, chẳng hạn các platform tự nhận thấy phải kiến lập được không gian đáng tin yêu với rủi ro đàm phán thấp để thú vị người dùng.

Thực tiễn cho thấy rộng rãi platform đã tự nguyện để vấn đề tiết người tiêu dùng và nhà cung ứng phục vụ san sớt nhằm tránh rủi ro đàm phán duyệt phổ biến công cụ chả hạn như nhận xét, xếp hạng uy tín, khảo sát cơ sở vật chất trước khi diễn ra thương lượng bởi tự bản thân platform hay bởi một bên thứ ba.

Nhờ vậy, Chính phủ chỉ cần đóng một vai trò thứ yếu, dồn vào một chỗ tham gia quản lý giám sát các platform chứ ko phải là các thành viên tham gia.

Phan Minh Ngọc

Theo Trí thức trẻ


Có thể bạn quan tâm: dat xanh

Bình luận

ĐĂNG KÝ TƯ VẤN DỰ ÁN
Đăng ký
ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC
chung cu lux riverview chung cu opal boulevard chung cu lux star chung cu opal city